REVIEW SÁCH ĐẠI HỌC KHÔNG LẠC HƯỚNG

REVIEW SÁCH ĐẠI HỌC KHÔNG LẠC HƯỚNG


Tác giả: Lý Thượng Long
Nhà Xuất Bản: Nhà Xuất Bản Thanh Niên

4 năm cấp 2 học tốt để thi vào một trường cấp 3 trọng điểm, 3 năm cấp 3 nỗ lực ngày đêm để có thể được học ở một trường đại học top đầu, nhưng lên đại học đồng nghĩa với việc chúng ta đã đủ 18 tuổi có sống xa nhà, cuộc sống sẽ khác cấp 3 ở chỗ không còn người hối thúc nhắc nhở mọi hành động phải tự giác, bạn có thể dùng hết 4 năm đại học để yêu đương vì nghe các anh chị đi trước nói rằng còn ở đại học thì cứ yêu đương vì tình yêu còn trong sáng, bạn chơi nhiều vì nghe các anh chị đi trước nói rằng chơi đi sau này đi làm không có thời gian đi đâu, tận hưởng đi. Cũng có bạn chọn bỏ ngang vì nghe nói thời đại bây giờ không cần bằng cấp đầu một đứa học trung cấp đi làm cũng bằng một đứa đại học học cho lắm phí tiền.
Khi nói yêu đi thì không ai nói “tình yêu đúng nghĩa là tình yêu khiến cho đôi bên cùng nhau tốt lên”, không ai nói với chúng ta “ chơi tức là trải nghiệm để biết nhưng vẫn phải cân bằng việc học trên trường lớp”, không ai nói với chúng ta “khi ra trường tấm bằng đại học bạn cầm trên tay sẽ là thứ để nhà tuyển dụng có thể đặt một chút lòng tin vào năng lực của bạn khi bạn chưa có kinh nghiệm, còn với những người tốt nghiệp trung cấp họ đã phải đánh đổi rất lâu mới có được số tiền lương mà các bạn đại học ra trường một vài năm có được”. Chúng ta chỉ nghe nói chứ chưa tai nghe mắt thấy, chính mình trải nghiệm tất cả những lời nói chỉ là ý kiến một chiều chứ không phải tổng quan mọi khía cạnh.
Làm sao để học tốt ở đại học vừa học tốt ở đại học vừa có thời gian làm những thứ khác? Làm thế nào hiểu được một tình yêu đúng nghĩa?
Làm thế nào để biết được mình cần làm điều gì sau 4 năm đại học?
4 năm chỉ là một con số nếu tính ra một kì 1 năm nhất có thể có 18 tín là cao nhất gồm 4 hoặc 5 môn có môn học 3 tuần là kết thúc học phần. bắt đầu năm nhất là tháng 10 kết thúc kì 1 là tháng 1 vậy chỉ có 3 tháng cho một học kì, thời gian có thể linh động. nếu tính một con số chính xác thì 4 năm đại học thực tế chỉ bằng đúng 3 năm nếu bạn không học vượt còn thời gian còn lại dành cho các dịp lễ, đi về nhà, các hoạt động của khoa câu lạp bộ,…
Nói nhanh không nhanh, chậm cũng không chậm nhưng nếu đi nhầm đường không phương hướng thì 4 năm đó được định nghĩa là 4 năm “thanh xuân” thì nó sẽ trở thành 4 năm “bất hạnh”.
Vậy tại sao bạn không chọn một cẩm nang của những thế hệ trước để giảm bớt áp lực, những định hướng sai lệch của bản thân.
Cẩm nang đó có tên là “ Đại Học Không Lạc Hướng” được viết bởi tác giả Lý Thượng Long là tác giả tre có lượng sách bán chạy hàng triệu cuốn, đang được rất nhiều bạn đọc ưa chuộng, là đạo diễn, biên kịch, người đạo diễn, biên kịch, người thành lập văn phòng điện ảnh Bộ Lạc Long Ảnh, người đồng sáng lập Kaochong.com – trang web học và thi tiếng anh trực tuyến nổi tiếng ở Trung Quốc.
Cuốn sách gồm 5 chương mang 5 nội dung khác nhau nó giúp cho sinh viên hiểu thế nào là nỗ lực đúng nghĩa, công dụng của bằng cấp, sự cố gắng của một người bình thường, cách biết được điều gì nên làm không nên làm khi còn là sinh viên, tình yêu đúng nghĩa là gì?
Đây là cuốn sách thứ hai tôi đọc của tác giả Lý Thượng Long tôi thích cách hành văn cách truyền đạt trí thức của nhà văn nó gần gũi, dễ hiểu. Nhưng dù đọc sách nhiều tới đâu, mà chính bản thân bản không chịu thay đổi thì nó vẫn chỉ là chữ trong trang sách.
Trong cuốn sách này Lý Thượng Long có viết : “ sách không thể thay đổi vận mệnh, biến kiến thức trong sách thành hành động mới có thể thay đổi vận mệnh” đúng vậy nếu hằng ngày tôi chỉ đọc, nhưng không chịu hành động thì cho dù sách có hay tới mức nào đi chăng nữa tôi vẫn chỉ là người bình thường không có gì đặc biệt trong mắt người khác.
“ Đây là một thế giới được kẻ mạnh viết ra, mọi câu chuyện lịch sử đều được viết bởi đôi tay của kẻ thắng, nếu bạn không phải là kẻ thắng thì không thể viết ra lịch sử của mình cho đời sau đọc được”.
“ Chỉ có kết quả tốt mới được người đời chú ý đến nỗ lực”.
“ Khi cuộc đời của một người kết thúc, trước mặt thượng đế sẽ bị hỏi hai câu, nếu câu trả lời của bạn đều là “có” vậy thì bạn có thể lên thiên đường. Câu thứ nhất bạn có vui vẻ không?. Câu thứ hai là: bạn có thể khiến người khác vui vẻ không?”.
“ Vì con người đều không chuẩn bị trước cho cái chết, không nhìn thẳng vào việc cái chết là một phần của sinh mạng, cho nên họ phát tiết mọi cảm xúc bất mãn của mình với thế giới bên ngoài”.
“ Khi một sự việc xảy ra, cách tốt nhất chính là đừng bày tỏ thái độ ngay mà hãy điều tra trước, sau khi điều tra xác thực bằng bày tỏ thái độ, lúc này thái độ của bạn mới rẽ sang và có sức nặng hơn nhiều”.
“ Nếu từ nhỏ em đã đọc được chủ nghĩa quan liêu, học cách tranh quyền đoạt lợi, học được việc không tôn trọng người khác, học được chỉ cần quyền lực không cần có trách nhiệm, thì em đừng học nữa, vì một loạt hành vi vừa rồi của em đều vô cùng ngu xuẩn”.
“ Điều quan trọng nhất của tuổi 20 là kiên trì, điều quan trọng nhất của tuổi 30 là trí tuệ, điều quan trọng nhất của 40 tuổi là lựa chọn. Hai mươi tuổi cảm thấy hoang mang là chuyện bình thường, bởi vì lựa chọn là cái mà người hơn 40 tuổi mới có”.
“ Sợ Nhất là con người ta không bao giờ thử bước đi bước đầu tiên, sau đó kiên trì với con đường mình đã chọn”.
“ Học trường đại học nào chỉ có thể chứng minh điểm thi đại học cao hay thấp, cho thấy thành tích 3 năm cấp 3, đó đều là quá khứ, còn đại học là một khởi đầu mới, bạn vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu”.
Thói quen đọc sách của tôi là mỗi cuốn sách tôi đều ghi lại những câu mà mình cảm thấy hay để sau này khi chán lấy nó ra đọc. Lúc mới đọc sách bỏ tiền ra mua sách tôi cảm thấy rất tiếc nhưng sau này khi đọc sách đã trở thành một thói quen khó bỏ thì khi mua sách tôi hiểu mình đang mua kiến thức số tiền mình bỏ ra là mua tinh hoa để mình hấp thụ học hỏi, không gì là lãng phí cả. Một cuốn sách có thể giúp chính mình đỡ lo lắng, bỡ ngỡ trong 4 năm đại học thì tội gì tôi lại không mua để đọc.

REVIEW FILM THE PURSUIT OF HAPPYNESS

REVIEW FILM THE PURSUIT OF HAPPYNESS
The Pursuit of happyness là một bộ phim của Mỹ được công chiếu năm 2006, bộ phim này thuộc top những bộ phim đáng được xem về cuộc sống.
Mấy ngày nay tôi đang bị chậm trễ trì hoãn những dự định cá nhân, những cái deadline mà tôi tự vạch ra cho bản thân phải hoàn thiện, tôi bị ngán ngẫm, đụng tới những công việc mà bản thân mình hằng từng yêu thích mỗi ngày luôn mong ước sẽ có ngày mình sẽ trở thành người xuất sắc của lĩnh vực đó, tôi chán nản nó lặp đi lặp lại nhiều ngày khiến tôi bị stress. Tôi bị bất hòa với mọi thứ bất hòa với ba má mình một mối quan hệ mà tôi từng với chính mình sẽ không bao giờ làm họ tổn thương thêm một lần nữa, thế mà bây giờ tôi lại dùng lời nói của mình để gây tổn thương họ. Tôi bị hoang mang nhiều thứ, rồi tôi tìm đến bộ phim “ The Pursuit of Happyness” ( dịch nghĩa: Mưu Cầu Hạnh Phúc). Tôi bắt đầu xem trong 1h 20 phút, đây từng là bộ phim tôi bỏ ngang vì tôi cảm thấy khi mình xem mình cảm thấy cảm xúc của bản thân mình buồn nên tôi dừng lại. Nhưng tôi của hôm nay đã có thể xem được bộ phim với một cảm nhận khác hơn rất nhiều, tôi hiểu được nhiều điều hơn. Trong cuộc sống “tiền” rất quan trọng, bởi vì nó quyết định đến tầm ảnh hưởng hạnh phúc của một gia đình.
Trong phim kể về đôi vợ chồng trẻ Chris Gardner từng yêu nhau rất nhiều nhưng sau khi Chis Gardner kí một hợp đồng mua một số lượng lớn một thứ máy đo loãng sương bằng số tiền tiết kiệm mà cả hai có được, họ tưởng rằng số máy đó sẽ giúp họ có được một số tiền kha khá, Linda cũng từng tin tưởng Chris Gardner sẽ mang lại cho mình một cuộc sống ổn định hơn, nhưng rồi cô ấy mang thai con trai, 5 năm trôi qua số máy vẫn chưa được bán hết. Hai vợ chồng cùng đứa con nhỏ, đang ở nhà thuê cả 3 tháng chưa đóng tiền trọ, lúc đi bán chiếc máy loãng sương đó cho bệnh viện thì anh ta lại bị thu hồi xe và phải đóng tiền phạt vì đỗ xe không đúng nơi quy định, tiền giữ trẻ vẫn còn nợ mấy tháng liền chưa thanh toán, tiền thuế. Dưới áp lực như thế thì LinDa quyết định bỏ đi nhưng cô ấy vẫn là người mẹ yêu con, nhưng dưới sự đảm bảo sẽ bảo vệ con và chăm sóc con của Chris Gardner thì cô đã rời đi, vì cô biết cô sẽ không lo nỗi cho con trai mình.
Chris vốn là người tích cực, anh ấy không bỏ cuộc, anh ấy tìm mọi cách để bán những chiếc máy loãng sương, xin công việc thực tập tại một công ty môi giới chứng khoán trong 6 tháng nhưng không lương. Anh vượt qua buổi phỏng vấn, nhưng anh đã suy nghĩ rất nhiều về việc làm không lương, anh ấy sẽ lấy tiền đâu lo cho con trai và mình. Nhưng rồi anh đã chấp nhận đánh cược để có cơ hội mong manh nhận vào làm nhân viên chính thức.
Những khó khăn anh gặp tiếp theo đó là bị đuổi khỏi chỗ trọ mới chuyển đến vì không đóng tiền trọ, ngủ trong nhà vệ sinh công cộng, bán máu lấy tiền sinh hoạt, cùng đứa con trai 5 tuổi đuổi kịp chuyến xe bus, dành chỗ ngủ với những người vô gia cư trước mặt những giọt nước mắt của con trai mình.
Điều tôi ngưỡng mộ với người cha này là ở người cha này anh ấy luôn truyền cho con trai mình một động lực mạnh mẽ, phải theo đuổi đam mê của mình.
Chris Gardner nói với con trai mình rằng:
– “ Đừng để ai nói với con: Con không thể làm được điều gì đó”
Có một người cha luôn tích cực truyền cho con mình những động lực mạnh mẽ, anh ấy không mắng nhiết hay đổ lội cho bất cứ điều gì cứ im lặng và thực hiện, cố gắng mỗi ngày.
Lúc trên đường cùng cha mình đi bán chiếc máy loãng xương con trai của Chris Gardner đã kể với cha mình một câu chuyệ vui về chúa rằng:
“ có một người kia đứng ở một chỗ sắp chìm, chiếc thuyền thứ nhất đi qua thì anh ta nói rằng chúa sẽ cứu tôi, chiếc thuyền thứ hai đến anh ta vẫn nói chúa sẽ cứu tôi. Cuối cùng thì anh ta chết, lúc chết anh ta gặp chúa, anh ta hỏi tại sao ngài không cứu tôi, thì chúa trả lời ta đã cho người hai cơ hội nhưng người đã bỏ qua”
Một vài năm về trước tôi đọc qua câu chuyện này tôi chỉ cười cho nó một câu chuyện vui. Nhưng tôi hiểu rằng câu chuyện đó muốn nhắc nhở chúng ta rằng, cơ hội đều được chia đều cho tất cả quan trọng là bạn có muốn năm bắt nó hay không, hay sẻ như anh chàng kia chờ đợi một điều gì đó mà bỏ mất đi cơ hội được sống của chính mình.
Sau bao ngày tháng nỗ lực cuối cùng Chris Gardner được nhận vào làm nhân viên chính thức của công ty. Cuộc sống của anh cũng bắt đầu thay đổi đi rất nhiều, mọi thứ bắt đầu tốt đẹp lên. Mọi thứ sẽ được đền đáp xứng đáng nếu bạn kiên trì tới cùng.
Đọc tựa đề của bộ phim tôi thắc mắc tại sao chữ happiness lại viết thành happyness. Tôi sẽ để dành câu trả lời cho năm 45 tuổi. tức 26 năm nữa hy vọng lúc đó tôi sẽ tìm ra câu trả lời.

Review sách

REVIEW SÁCH SỐNG THỰC TẾ GIỮA ĐỜI THỰC DỤNG
Tác giả quyển sách : Mễ Mông
Nhà xuất bản: Nhà xuất bản dân trí
Thực hiện nội dung review: Võ Thị Lệ Trinh

Tôi thích viết lách nhưng luôn nghĩ sự cố gắng trong việc viết của mình như vậy là đủ rồi không cần trau dồi thêm. Vốn dĩ muốn viết hay cuốn hút người đọc tôi cần phải rèn cho mình thói quen đọc thật nhiều sách, viết mỗi ngày phải mấy nghìn tự tạo thành thói quen cho bản thân mới có thể xuất bản được cuốn sách mà mình ưa thích. Tôi lười, thấy bản thân đọc 1 tháng một cuốn sách là thấy mình hơn nhiều người, một ngày viết hai trăm từ thấy bản thân giỏi rồi. Đọc cuốn sách tôi thấy bản thân mình còn chưa thực sự nỗ lực nên đó là lý do khi tôi apply vào các vị trí cộng tác viên của các báo bị từ chối, sự cố gắng của tôi chưa đạt được 100% chỉ mới lưng chừng, chưa đủ quyết tâm. Tôi muốn viết content nhưng kĩ năng phân tích của tôi chưa đủ, chưa hiểu được một bài content căn bản cần gì. Vào group content thì đa số các anh chị đều có kinh nghiệm, có bạn bằng tuổi tôi đã có IELST 7.5, còn tôi thì dự định thi IELST mà bây giờ vẫn chưa lo ôn, cứ chậm rãi từng bước một.
Trong cuốn sách của Mễ Mông có câu nói tôi dường như bị thức tỉnh. “ rất nhiều người tưởng rằng để viết được sách phải dựa vào cảm hứng. Không phải vậy, viết sách cũng dựa vào phấn đấu, nỗ lực.”
Tôi của lúc đầu mới bắt tay vào viết cũng nghĩ như vậy, nhưng sau này dần dần tôi hiểu ra cảm hứng đó chỉ là lời nói, còn muốn viết được cuốn sách hay tôi phải đọc nhiều, suy nghĩ sâu sắn một vấn đề. Khai thác mọi khía cạnh của vấn đề. Kiên trì luyện tập từng ngày thì mới có kết quả. Tôi từng viết rất nhiều nhưng lúc ngồi quá lâu thì lại lười kết thúc ngang không muốn nghĩ để viết thêm. Tôi chỉ cố gắng nửa vời nhưng lúc nào cũng muốn có kết quả. Có lúc tôi còn có suy nghĩ nếu tôi kết bạn trên mạng xã hội với một doanh nhân tài giỏi nào đó là tôi có được mối quan hệ với họ rồi!
Nên lúc đọc câu, của Mễ Mông giống như cái tát mạnh vào mặt của tôi.
“ Thật ra bạn không thể có được một mối quan hệ thông qua một cái like đâu.”
Tôi đã có ảo tượng là mình sẽ có một mối quan hệ khi kết bạn facebook với một người tài giỏi, nhưng tôi đã lầm không phải như vậy. Tôi vốn chỉ là một hạt cát giữa cái sa mạc tôi không có thành tựu nổi bật, không có bất cứ thứ gì trong tay nhưng lại muốn làm bạn với những người tài giỏi hơn mình thật đáng hổ thẹn.
Mỗi người đọc cuốn sách này sẽ có các cảm nhận khác tôi hoàn toàn, vì tư duy nhận thức của mỗi người là khác nhau, nhưng tôi vẫn sẽ đưa ra những trích dẫn mà tôi cảm thấy tâm đắc.
1. “ khi một người đàn ông, không yêu bạn, sức tàn phá rất lớn, lại dai dẳng, càng lúc càng quá đáng hơn, anh ta không ngại nâng mức độ lạnh lùng vô tình lên một level mới mỗi ngày.”
2. “ người ở tầng lớp cao phải tài giỏi”
3. “ Đừng cố chấp nữa, thế giới này căn bản không ai sinh ra không gặp thời.”
4. “ Bạn không thành công vì bạn chưa đủ giỏi mà thôi.”
5. “ Lúc 40 tuổi, tôi sẽ cảm ơn sự nỗ lực năm 20 tuổi. lúc 60 tuổi, tôi sẽ cảm ơn sự nỗ lực năm 40 tuổi. Lúc 80 tuổi, tôi sẽ cảm ơn sự nỗ lực năm 60 tuổi.”
6. “ Mọi sự tốt đẹp đều cần có sự chuẩn bị lâu dài. Mọi vận may đều đến từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ.”
7. “ Có nhiều chuyện không làm, sau này sẽ chẳng ai làm nữa.”
8. “ Người ngoài chỉ nhìn xem bạn có thành công không, có nổi tiếng không, còn những người thực sự quan tâm đến bạn, chỉ để ý xem bạn có khỏe mạnh hay không mà thôi.”
9. Tôi chỉ là một người bình thường, tôi không có một tuổi thơ quá nổi bật như là một thiên tài, tôi cứ từng bước từng bước một bước đi trên con đường mình đã chọn từng bước một. Tôi cũng hiểu được lí do tại sao mình không được như Mễ Mông bởi vì tôi khác chị ây nỗ lực của tôi không có, mới có một chút xíu mệt nhọc tôi đã than thở. Làm việc gì cũng ngại khổ, không thắng nổi sự lười biếng của bản thân.
Để viết được quyển sách này Mễ Mông đã dành rất nhiều tâm huyết, muốn truyền được cảm hứng cho người khác thì ngay trong chính bản thân họ phải có sự nỗ lực phi thường, chịu khó hơn so với người bình thường. Sách của Mễ Mông không làm độc giả thất vọng nội dung cuốn sách truyền tải giống như những gì mà tên cuốn sách truyền tải “ Sống Thực Tế Giữ Đời Thực Dụng”. Vô cùng thực tế, vô cùng sâu sắc, ngôn phong chạm vào lòng người đọc.
Nếu bạn hỏi tôi cuốn sách nào mà tôi cảm thấy thôi thúc bản thân thay đổi nỗ lực hơn thì tôi sẽ nói đó là cuốn “ sống thực tế giữa đời thực dụng”

REVIEW FILM THE INTERN

THE INTERN
The Intern, là một bộ phim kể về Ben một người 70 tuổi đã về hưu, ông ấy mất vợ được hơn 3 năm. Mọi thứ giường như trống trải hơn, ông ấy cảm thấy khá cô đơn. Sáng nào ông cũng đến starbucks như một thói quen để đọc báo, ngắm nhìn nhịp sống hối hả của giới trẻ ở đây. Ông ấy luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó, ông ấy luôn muốn tìm một công việc để khỏa lấp cái khoảng trống đó. Thể rồi một ngày tình cờ ông ấy đi chợ về, thấy có một tờ thông báo tuyên thực tập sinh cao tuổi với thời hạn 6 tuần, ông ấy cầm lấy tờ thông báo. Trong tờ thông báo yêu cầu ông ấy quay video để giới thiệu sơ qua về mình, đã 70 tuổi công nghệ cũng khiến cho những người lớn tuổi khó tiếp thu, vì nó hiện đại khác xa với thòi đại của họ. Thế rồi ông ấy cũng làm được, ông đã gọi nhờ cháu trai của mình hướng dẫn ông ấy. Trong lúc quay video có một câu nói mà ông ấy để lại cho tôi một ấn tượng
“người nhạc sĩ, không nghỉ hưu
Họ dừng lại khi không còn âm nhạc trong họ nữa.”
“tôi vẫn còn âm nhạc trong mình, hoàn toàn tin tưởng điều đó”
Tôi thường thấy người 70 tuổi ở Việt Nam họ sẽ chọn một nơi yên bình để trồng rau nuôi cá, sáng đánh cờ, chiều mát đi câu cá, quay quần với con cháu hưởng thú vui tuổi già. Đó cũng là quy luật, vì họ đã dùng hơn nữa đời người để cố gắng, họ cũng đã mệt mỏi với tranh đấu nơi thương trường, cũng cần phải nghỉ ngơi. Nhưng tôi biết tùy theo tư duy của từng người, có người hướng đến lối sống yên bình sau khi nghỉ hưu. Còn có người muốn được học hỏi, cống hiến hết cả cuộc đời.
Ben, ông ấy tuy đã 70 tuổi nhưng ông ấy sống rất có nếp gấp. Mọi thứ xung quanh ông ấy, đều được sắp xếp một cách quy củ, ông ấy tinh tế, bình tĩnh. Đến một môi trường năng động toàn người trẻ nhưng ông ấy, không mất đi sự tự tin, ông chịu khó học hỏi, giao lưu với tất cả mọi người. Cố gắng làm tốt công việc của mình mỗi ngày, đến ngay cả sếp của mình Jules Ostin cũng phải thay đổi cách nhìn nhận về ông ấy, Jules Ostin là một người phụ nữ khá khó tính, cố ấy lúc nào cũng công việc và công việc, ở cô ấy công ty thời trang mà cô ấy thành lập giống như linh hồn của cô ấy. Cô ấy đi sớm về khuya, nhưng cô ấy cũng là một người phụ nữ luôn cố gắng hết sức để cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình nhỏ của mình. Cô ấy rất yêu chồng, chồng cô ấy cũng từng là một người đàn ông tài giỏi, anh ấy đã lùi lại phía sau để cô ấy phát triển sư nghiệp của mình, là hậu phương vững chắc của cô ấy.
Một người phụ nữ như Jules Ostin, một cô nàng mạnh mẽ, độc lập. có lúc cũng cảm thấy như bị mất phương hướng, mất cân bằng giữa gia đình với công việc. Bên ngoài cô ấy rất mạnh mẽ, nhưng bên trong cô ấy là một người phụ nữ yếu đuối, sợ cô đơn, cô ấy rất sợ mất đi gia đình của mình. Nhưng cuối cùng khi lựa chọn giữa gia đình và sự nghiệp cô ấy chọn sự nghiệp của mình, vì cô ấy biết nếu từ bỏ công ty cũng giống như cô ấy đã đánh mất đi chính mình, công ty mà cô ấy gầy dựng lên là cả một bầu trời tâm huyết của cô ấy.
Nếu một người đàn ông thực sự yêu người phụ nữ của mình, họ sẽ không bắt người phụ nữ phải vì mình mà từ bỏ đi thứ mà cô ấy yêu thích nhất.
Tôi từng thấy rất nhiều cuộc hôn nhân bị đưa đến bờ vực li hôn, họ đổ lỗi là vì người phụ nữ quá chú tâm vào sự nghiệp không vun vén cho gia đình. Nhưng ở thế kỷ trước, người phụ nữ phải chấp nhận số phận lùi lại phía sau để người chồng của mình phát triển sự nghiệp không một lời than vãn. Nhưng phụ nữ của thế kỷ XXI, ngoài kiếm tiền ra họ đâu chỉ lo cho mỗi sự nghiệp của họ, họ còn phải cố gắng lo trọn vẹn trọng trách của một người vợ. Nếu thực sự yêu thương thì sẽ thấu hiểu, tôn trọng lẫn nhau cùng san sẻ với nhau. Lí do chia tay thì nhiều lắm hết yêu, cô ấy có người thứ 3, anh ấy không tôn trọng tôi, không có tiếng nói chung, … tất cả những điều đó cũng chỉ vì một lí do thôi đó là chưa đủ yêu, chưa đủ hiểu nhau.
Đến cuối phim chồng của Jules Ostin đã biết lỗi của mình và đã quay đầu kịp lúc, đó cũng là vì tình yêu của họ đủ lớn, đủ trải qua sóng gió, đủ lớn để vượt qua cám dỗ phút yếu lòng.
Bộ phim nhẹ nhàng, sâu lắng, truyền cảm hứng cho những người mất phương hướng, mất cân bằng trong cuộc sống. Bạn sẽ tồn tại khi bạn không ngừng học tập, tuổi tác không phải là rào cản của việc học tập, nếu bạn muốn thì dù bạn đã 60 tuổi bạn vẫn có thể học hỏi.

“Bạn không bao giờ làm sai khi làm đúng”
MarkTaiwan

Review sách

MONG BẠN TRẢI QUA GIÔNG BÃO QUAY VỀ VẪN LÀ THIẾU NIÊN
Đây là lần thứ hai tôi đọc cuốn sách này, lần đầu tôi đọc nó khi tôi vừa thi xong đại học cái cảm nhận lúc đó khác với bây giờ, lúc đó với tôi nó chỉ là một cuốn sách giống như một cuốn truyện. Còn bây giờ lúc tôi đọc cuốn sách này cái cảm nhận rất khác giữa tôi và cuốn sách giống như hai người bạn quen biết từ lâu nhưng bây giờ mới ngỡ hoa ra lại có nhiều điểm chung như vậy.
“ Mong bạn trải qua giông bão quay về vẫn là thiếu niên” là một cuốn sách kể về câu chuyện lang bạc, những câu chuyện mà Tằng Khải đã trải nghiệm được sau 10 năm ở nơi đất khách quê người trong quá trình du học. Tằng Khải là một người yêu ẩm thực, có thể thấy được tình yêu của tác giả qua cách anh ấy miêu tả chi tiết của từng món ăn
Tằng Khải cũng như bao người cũng từng có mối tình sâu đậm, nhưng sau đó cũng phải chia tay vì cô ấy không thể chờ anh ấy lâu hơn nữa. Anh ấy cũng rất đau buồn, đến lúc anh ấy kết thúc quá trình học tập quay về quê nhà, thì giờ đây mối tình đầu năm xưa của anh ấy đã là vợ của người khác không phải anh ấy. Tôi từng đọc đâu đó
“Người đàn ông khi đang phát triển sự nghiệp là giai đoạn từ 25 tuổi trở đi, nhưng ở gia đoạn này anh ấy thường đánh mất người con gái mà anh ấy yêu nhất. Vì cô ấy ra trường được 1,2 năm là ba mẹ giục cưới, lấy chồng, cô ấy cũng sợ. Có thể chờ được 5 năm 10 năm để anh ấy phát triển sự nghiệp nhưng chỉ sợ chờ đợi không có kết quả, chờ mãi mà anh ấy vẫn chỉ là nhân viên bình thường lương tháng vẫn 10 triệu”. Đó cũng là câu chuyện mà tôi thường thấy không thể trách bất cứ ai cả, tình cảm của thời sinh viên có thể thông cảm cho nhau, vì sinh viên ai cũng như nhau, có thể hy sinh vì nhau. Nhưng sau khi ra trường lúc này không còn được phép mù quáng như trước nữa mà lúc này cần phải suy xét đủ điều, được mất. Đó là cái giá của sự trưởng thành.
Tằng Khải là một người trầm tĩnh, thích sự yên bình, nhẹ nhàng
Người lang bạt không thích làm người lang bạt, vì mưa nơi sứ người sẽ nói cho anh ta biết, ở đây có người ngắm mưa nhưng lại không có nơi chốn anh ta thuộc về. Người lang bạt không thích mưa, bởi sự ẩm ướt, bùn đất và giá rét sẽ cản trở bước tiến của anh ta, khi anh ta muốn tìm một nơi lánh nạn, một chốn bình yên. Nhưng khi một người bắt đầu lưu luyến ánh lửa ấm áp và lồng ngực của người yêu, anh ta không thể đi xa được nữa.”
Nhìn bề ngoài có thể thấy đó là một người hoạt bát, hướng ngoại. Nhưng qua con chữ, đó là những thứ thật nhất, mạch cảm xúc đúng bản chất nhất của một con người. Bởi vì có những áp lực, những nỗi buồn vốn dĩ không thể bày tỏ với người khác, vì ai cũng có những nỗi lòng riêng giấu kín. Nhưng họ ngại nói, ngại thể hiện, để giải tỏa cảm xúc học viết nỗi lòng ra giấy, gửi gắm nỗi lòng qua con chữ. Chỉ có như thế mới thoải mái
Đi càng nhiều, bạn sẽ thấy mình thật nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này. Sau những chuyến đi là những câu chuyện, những bài học, những điều mà chính mình cảm thấy thâm thúy, bất chợt nhận ra, mỗi nhà văn đều có những quan điểm khác nhau, để xây dựng được quan điểm như vậy. Họ là những người rất mạnh mẽ, độc lập, suy nghĩ rất sâu sắc, mỗi một quan điểm của họ khiến người đọc thức tỉnh, đó là giá trị của văn học, nuôi dưỡng được tâm hồn của con người.
“ Đi xa như thế rốt cuộc để làm gì?
Có lẽ vì nhất định phải tìm thấy vùng đất tươi đẹp mà đêm hè sẽ không đổ
Những cơn mưa u oán, sau đó yên ổn sống.
Hoặc gặp được một người ngắm mưa hòa hợp với tâm hồn mình, hâm một bình ánh trăng làm rượu, đối ẩm cho thỏa lòng.”

“ Càng lớn tuổi thứ mà bạn nắm giữ càng ít.”
“ khói lửa nhân gian không thể miêu tả bằng lời, khó tìm thấy ở những nơi sang trọng, chỉ giấu mình ở chốn chợ búa thôn quê”
“ Có bao nhiêu người cả đời vội vã chỉ để kiếm tìm nét chất phát, mộc mạc, nguyên sơ đã bám rễ trong sâu thẳm tâm hồn mình từ thuở thiếu thời lại có bao nhiêu người nhờ những chất phác, mộc mạc nguyên sơ đó lại tìm được dáng vẻ thuần khiết của bản thân mình.”
“Kỳ nghỉ về nước, tôi phát hiện có lúc mẹ nấu nhạt, có lúc lại nấu mặn. Mẹ bình thản nói, vị giác thoái hóa mất rồi. Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên tôi nhận ra bố mẹ sẽ già đi, thời gian tôi ở bên bầu bạn, cùng bố mẹ ăn một bữa cơm, hay đích thân nấu mời bố mẹ đã không còn ăn nhiều nữa. Khi tôi trở về, ổn định cuộc sống, có sự nghiệp thành công, có thể mời bố mẹ ăn sơn hào hải vị, e là bố mẹ đã không còn quan tâm đến những thứ đó nữa.”
“ Món ăn ngon nhất trên đời này là món ăn bất cứ lúc nào, dù bạn đắc ý hay thất ý, thành công hay thất bại, giàu có hay nghèo khổ, chỉ cần bạn trở về, bước vào cửa, nó vĩnh viễn luôn được đặt trên bàn ăn, chờ đợi bạn, chờ đợi thời khắc cả nhà đoàn tụ. Đó chính là món ăn của mẹ.”
“ Đời người thứ thật sự quan trọng không phải là vật chất, không phải hứa hẹn, không phải đợi chờ, không phải những tiền đề phức tạp mà thực tế thử thách chúng ta, đó chẳng qua chỉ là những người thích tự mua dây buộc mình không đủ dũng khí, bán đứng hy vọng quý giá nhất, thời gian đẹp đẽ nhất cho những khó khăn và vấn đề mà họ tưởng tượng ra. Điều thực sự quan trọng đó chính là tìm được người có duyên, đôi bên thấu hiểu nhau, tôn trọng nhau, ủng hộ nhau, nương tựa nhau, chia sẻ, trải nghiệm cùng nhau, bảo vệ trân trọng nhau. Khi bạn thích một món ăn hãy hãy thưởng thức nó. Khi bạn có một nguyện vọng hãy thực hiện nó. Khi bạn thích thú phong cảnh hãy chiêm ngưỡng nó. Khi bạn rất yêu một người hãy ở bên người ấy. Đừng khiến bản thân có bất cứ lý do gì để nuối tiếc! Trong cuộc đời, luôn có những thứ vô cùng đẹp đẽ chỉ có thể gặp mà không thể cầu, vừa hão huyền vừa mong manh, hoặc sẽ trôi qua trong chớp mắt, đừng đợi tới khi mất đi mãi mãi mới biết dùng cả cuộc đời để cảm khái và tiếc nuối.”
“ Tôi nghĩ điều hạnh phúc nhất chính là đến tuổi xế chiều vẫn còn có thể ở bên người thương tấu lên khúc hợp tấu cuối cùng của cuộc đời.”
Đọc xong cuốn sách, là lúc tôi dang phải ở nhà do dịch bệnh, tôi cũng ấp ủ rất nhiều dự định để làm trong dịp này thế nhưng dịch bệnh tôi trở về nhà. Tôi cũng tiếp tục làm những điều mà bản thân đã từng hứa sẽ làm, cũng chạy deadline với bài luận, cuộc thi mà mình đăng kí tham gia. Tôi nhận ra tính cách tôi rất khó ở, tôi thích ở một mình, một mình ở một nơi vắng vẻ bình yên, tự làm hết các công việc, không thích sự can thiệp của bất kì ai, thích khoảng lặng của bản thân. Tạo cho chính mình một cái vòng xoáy của công việc, nâng câp bản thân mình lên mỗi ngày, đó là một ước mơ của tôi.
MỘT NGÀY BÌNH AN
MỘT NGÀY CẢM THẤY ĐÁNG SỐNG.

PHIM HOẠT HÌNH COCO CHỦ ĐỀ GIA ĐÌNH


Chủ đề gia đình luôn gắn liền với mỗi một cá thể trong cuộc sống hằng ngày, một cuộc sống hạnh phúc là cuộc sống cân bằng được giữa sự nghiệp của chính mình với mái ấm của chính mình, khuyết đi một trong hai đều được gắn liền với sự cô đơn, bộ phim CoCo nói về cậu bé Miguel có ước mơ cháy bỏng là được trở thành một nghệ sĩ mang tiếng hát của mình đến tất cả mọi người xung quanh, cậu ấy rất yêu âm nhạc mặc dù là cả đại gia đình cấm đoán, cậu ấy không hiểu vì sao cả gia đình mình lại phản đối kịch kiệt khi mình có ước mơ được chơi nhạc, cho tới một ngày cậu ấy đang định trốn ra quảng trường để biểu diễn tài năng của mình thì khi ra ngoài cửa bà nội cậu ấy đứng ngay trước cửa, cậu ấy chạy vào phòng thờ. Chú chó Dante của cậu cũng chạy theo nhưng vì sợ bà phát hiện ra chú chó ấy, Miguel đã đẩy chủ chó xuống gầm bàn thờ các bài vị của tổ tiên nhà Miguel, bà nội vừa đi thì chú chó Dante chui ra vô tình làm rớt bức ảnh của bà sơ Imelda cùng với bà cố coco của mình, tấm ảnh vỡ ra thì cậu phát hiện bí mật động trời đó là ông sơ của mình cũng là một người nghệ sĩ tài ba. Cậu ấy cầm tấm hình trên tay đối chất với bà nội của mình nhưng bà nội và cả gia đình của cậu ấy vẫn không cho cậu ấy chơi nhạc.
Thế rồi cậu ấy cùng chú cho Dante của mình chạy đến quảng trường, tìm một cây đàn để biểu diễn để chứng mình cho mọi người thấy cậu ấy có thể chơi nhạc, nhưng cậu ấy không tìm được cây đàn nào cả, vì tấm hình bị xé đi gương mặt của ông sơ nên cậu ấy lầm tưởng rằng ông sơ mình là một thiên tài âm nhạc Ernesto Dela Cruz, cậu ấy điên cuồng tìm cây đàn. Lúc gần như mất đi hy vọng cậu đứng nhìn hàng chữ “nắm giữ khoảnh khắc đời mình” trước bức tượng của thiên tài âm nhạc Ernesto Dela Cruz ( người mà cậu ấy nghĩ rằng là ông sơ của mình), cậu ấy như tiếp thêm hy vọng cậu ấy tới căn phòng trưng bày của Ernesto Dela Cruz cậu ấy phá cửa kính rồi nhảy vào căn phòng lấy cây đàn của ông sau đó bị dính lời nguyền, cậu ấy được đưa đến thế giới người chết, một thế giới mà cậu từng được nghe kể nhưng cậu chỉ nghĩ chắc chỉ có trong mơ, cậu gặp bà sơ Imelda những người mà cậu chỉ thấy trong di ảnh ở phòng thờ cậu ấy được gặp tất cả, mọi người tìm cách đưa cậu về nhà qua một lời chúc được gửi vào một cánh hoa, nhưng cậu từ chối nhận lời chúc vì trong lời chúc của bà nhấn mạnh “ không được chơi âm nhạc”. Vì từ chối lời chúc nên hành trình của cậu bắt đầu từ đây….
Diễn biến của câu chuyện có hai cảnh mà tôi rất ấn tượng khi bà sơ Imelda đuổi theo Miguel cất tiếng hát, Miguel quay đầu lại hỏi:
“ cháu tưởng bà ghét âm nhạc”
Imelda trả lời:
“không, ta không ghét nhưng ta rất yêu âm nhạc. Ta đến với ông ta cũng vì ông ta có tình yêu âm nhạc như ta, ta hát ông ấy đàn đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với ta, nhưng từ khi ta có coco thì mọi thứ thay đổi đi rất nhiều, ta có một tình yêu còn hơn tình yêu với sự nghiệp của mình đó là tình cảm của một người mẹ, nhưng còn ông ta. Ông ta khác ta ông ta muốn trở thành một nhạc sĩ nỗi danh thế giới, được cả thế giới biết đến, cuối cùng thì ông ta đã lựa chọn âm nhạc rời bỏ chúng ta”.
Miguel nóí:
“ Bà vẫn không hiểu gì hết”
Tôi nhận ra rằng bản chất người phụ nữ đó là chọn hy sinh, với họ hy sinh là bản năng. Họ cũng từng là những cô gái trẻ có ước mơ cháy bỏng, xinh đẹp. Nhưng sau khi họ làm mẹ họ lại chọn trở thành một người phụ nữ giàu đức hy sinh, khi chọn lựa làm mẹ họ đánh đổi sức khỏe của bản thân sẽ giảm sút, thân hình mảnh mai sẽ đổi thành một bà thím có thân hình chảy sệ, chịu đau đớn. Đó là điều mà tôi nghĩ phụ nữ cần thay đổi, phụ nữ cần mạnh mẽ hơn trong suy nghĩ, ngoài một trái tim ấm thì cũng cần một lí trí. Đó mới đúng là hình ảnh phụ nữ hiện đại, tôi không có ý chê bai sự yếu đuối của phụ nữ truyền thống, tôi biết ơn họ, vì nhờ họ mà thế hệ của tôi có tiếng nói, được công nhận, được bảo vệ, được thấu hiểu nhiều hơn.
Cảnh thứ hai đó là sự lãng quên
Lúc linh hồn của một người bạn Héctor sắp bị tan biến vì không ai nhớ đến, khi mà ở thế giới hiện tại không ai nhớ đến chúng ta thì chúng ta sẽ bị lãng quên. Nó nhắc nhở chính tôi rằng, tôi phải chọn một cuộc sống thật xứng đáng, ý nghĩa. Tạo một dấu ấn riêng cho cuộc đời của chính mình.
Tôi không mê tín, tôi cũng không biết được sau khi mình ra đi mình cũng sẽ như cậu bé Miguel gặp gia đình mình của thế giới bên kia vẫn còn sống một cuộc sống như bình thường ở thế giới bên kia hay sẽ bị tan biết vì bị lãng quên như người bạn của hecstor.
Theo đạo phật thì sẽ có sự luân hồi trả giá, còn theo đạo thiên chúa thì sẽ về với chúa. Tôi cũng không biết mình sau khi chết sẽ như thế nào nhưng một điều mà “sự lãng quên” trong bộ phim dạy cho tôi, đó chính là tôi không được sống một cuộc sống vô vị, tôi phải sống cho xứng đáng, đóng góp cho xã hội, cho sự phát triển của đất nước, tôi sợ lãng quên.

Đời ngắn đừng ngủ dài ( review)

Đời ngắn đừng ngủ dài là một cuốn sách nổi tiếng của tác giả RoBin Sharma, đồng tác giả cuốn sách ” who will cry when you die? “. Lúc tôi bế tắc thì tôi tìm sách đọc, lúc cầm cuốn sách này trên tay tôi nghĩ rằng chắc đọc chỉ giết thời gian chứ sẽ không tìm được một bài học bất kì gì trong sách, đọc 1,2 chương đầu cảm thấy có vẻ đúng như những gì bản thân nghĩ, tôi vẫn kiên trì đọc thêm càng đọc tôi lại càng thấy những gì mình nghĩ càng sai, cuốn sách là một lời khuyên về mọi khía cạnh của cuộc sống, gói gọn lại trong 222 trang sách, ” mỗi ngày, cuộc đời gửi đến cho bạn cơ hội học hỏi, phát triển và bước gần đến chân thiện mỹ. Đừng bỏ lỡ. Có những cơ hội không bao giờ trở lại. Đừng lựa chọn sự hối tiếc” và câu ” có bao giờ bạn nhận ra rằng người yêu thương bạn nhất lại là người mình thường bỏ lơ? Bạn dễ dàng dành rất ít thời gian với giá đình vì họ luôn ở ngay bên bạn”. Hai câu nói này giúp tôi thức tỉnh, sự thức tỉnh.Thứ nhất là tôi nhìn nhận lại thái độ của mình đối với chuyện mình đang gặp phải, bản thân tôi luôn mặc định rằng chuyện mình gặp phải là một chuyện xui xẻo, không mấy vui vẻ, thái độ của tôi rất tiêu cực, suy nghĩ bi quan, oán trách, cảm thấy bản thân bị tuyệt vọng nhưng sau câu nói này giúp tôi hiểu ra rằng thật ra nếu tôi thay đổi suy nghĩ cho rằng đây là một thử thách thì sẽ có hướng giải quyết, mở ra cho chính mình một sự lựa chọn khác, vì chính tôi tự khoá mình trong cái vòng tròn của chính mình không tự thoát ra được. Thứ hai tôi nhận ra sự thiếu xót của mình trong mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, tôi hay có thái độ cáu gắt, đơn giản vì họ ở cạnh tôi không mất đi cứ ở đó mãi, tôi không biết quý trọng những giây phút ở bên họ. ” Đời ngắn đừng ngủ dài” chỉ với nhưng câu văn đơn giản, nhưng nó có thể tác động mạnh vào tiềm thức của chính bạn nếu bạn thật lòng muốn tìm một cái gì đó để thay đổi chính mình, thật lòng muốn thay đổi thì hãy tìm ” đời ngắn đừng ngủ dài”.

Design a site like this with WordPress.com
Get started