REVIEW FILM THE PURSUIT OF HAPPYNESS

REVIEW FILM THE PURSUIT OF HAPPYNESS
The Pursuit of happyness là một bộ phim của Mỹ được công chiếu năm 2006, bộ phim này thuộc top những bộ phim đáng được xem về cuộc sống.
Mấy ngày nay tôi đang bị chậm trễ trì hoãn những dự định cá nhân, những cái deadline mà tôi tự vạch ra cho bản thân phải hoàn thiện, tôi bị ngán ngẫm, đụng tới những công việc mà bản thân mình hằng từng yêu thích mỗi ngày luôn mong ước sẽ có ngày mình sẽ trở thành người xuất sắc của lĩnh vực đó, tôi chán nản nó lặp đi lặp lại nhiều ngày khiến tôi bị stress. Tôi bị bất hòa với mọi thứ bất hòa với ba má mình một mối quan hệ mà tôi từng với chính mình sẽ không bao giờ làm họ tổn thương thêm một lần nữa, thế mà bây giờ tôi lại dùng lời nói của mình để gây tổn thương họ. Tôi bị hoang mang nhiều thứ, rồi tôi tìm đến bộ phim “ The Pursuit of Happyness” ( dịch nghĩa: Mưu Cầu Hạnh Phúc). Tôi bắt đầu xem trong 1h 20 phút, đây từng là bộ phim tôi bỏ ngang vì tôi cảm thấy khi mình xem mình cảm thấy cảm xúc của bản thân mình buồn nên tôi dừng lại. Nhưng tôi của hôm nay đã có thể xem được bộ phim với một cảm nhận khác hơn rất nhiều, tôi hiểu được nhiều điều hơn. Trong cuộc sống “tiền” rất quan trọng, bởi vì nó quyết định đến tầm ảnh hưởng hạnh phúc của một gia đình.
Trong phim kể về đôi vợ chồng trẻ Chris Gardner từng yêu nhau rất nhiều nhưng sau khi Chis Gardner kí một hợp đồng mua một số lượng lớn một thứ máy đo loãng sương bằng số tiền tiết kiệm mà cả hai có được, họ tưởng rằng số máy đó sẽ giúp họ có được một số tiền kha khá, Linda cũng từng tin tưởng Chris Gardner sẽ mang lại cho mình một cuộc sống ổn định hơn, nhưng rồi cô ấy mang thai con trai, 5 năm trôi qua số máy vẫn chưa được bán hết. Hai vợ chồng cùng đứa con nhỏ, đang ở nhà thuê cả 3 tháng chưa đóng tiền trọ, lúc đi bán chiếc máy loãng sương đó cho bệnh viện thì anh ta lại bị thu hồi xe và phải đóng tiền phạt vì đỗ xe không đúng nơi quy định, tiền giữ trẻ vẫn còn nợ mấy tháng liền chưa thanh toán, tiền thuế. Dưới áp lực như thế thì LinDa quyết định bỏ đi nhưng cô ấy vẫn là người mẹ yêu con, nhưng dưới sự đảm bảo sẽ bảo vệ con và chăm sóc con của Chris Gardner thì cô đã rời đi, vì cô biết cô sẽ không lo nỗi cho con trai mình.
Chris vốn là người tích cực, anh ấy không bỏ cuộc, anh ấy tìm mọi cách để bán những chiếc máy loãng sương, xin công việc thực tập tại một công ty môi giới chứng khoán trong 6 tháng nhưng không lương. Anh vượt qua buổi phỏng vấn, nhưng anh đã suy nghĩ rất nhiều về việc làm không lương, anh ấy sẽ lấy tiền đâu lo cho con trai và mình. Nhưng rồi anh đã chấp nhận đánh cược để có cơ hội mong manh nhận vào làm nhân viên chính thức.
Những khó khăn anh gặp tiếp theo đó là bị đuổi khỏi chỗ trọ mới chuyển đến vì không đóng tiền trọ, ngủ trong nhà vệ sinh công cộng, bán máu lấy tiền sinh hoạt, cùng đứa con trai 5 tuổi đuổi kịp chuyến xe bus, dành chỗ ngủ với những người vô gia cư trước mặt những giọt nước mắt của con trai mình.
Điều tôi ngưỡng mộ với người cha này là ở người cha này anh ấy luôn truyền cho con trai mình một động lực mạnh mẽ, phải theo đuổi đam mê của mình.
Chris Gardner nói với con trai mình rằng:
– “ Đừng để ai nói với con: Con không thể làm được điều gì đó”
Có một người cha luôn tích cực truyền cho con mình những động lực mạnh mẽ, anh ấy không mắng nhiết hay đổ lội cho bất cứ điều gì cứ im lặng và thực hiện, cố gắng mỗi ngày.
Lúc trên đường cùng cha mình đi bán chiếc máy loãng xương con trai của Chris Gardner đã kể với cha mình một câu chuyệ vui về chúa rằng:
“ có một người kia đứng ở một chỗ sắp chìm, chiếc thuyền thứ nhất đi qua thì anh ta nói rằng chúa sẽ cứu tôi, chiếc thuyền thứ hai đến anh ta vẫn nói chúa sẽ cứu tôi. Cuối cùng thì anh ta chết, lúc chết anh ta gặp chúa, anh ta hỏi tại sao ngài không cứu tôi, thì chúa trả lời ta đã cho người hai cơ hội nhưng người đã bỏ qua”
Một vài năm về trước tôi đọc qua câu chuyện này tôi chỉ cười cho nó một câu chuyện vui. Nhưng tôi hiểu rằng câu chuyện đó muốn nhắc nhở chúng ta rằng, cơ hội đều được chia đều cho tất cả quan trọng là bạn có muốn năm bắt nó hay không, hay sẻ như anh chàng kia chờ đợi một điều gì đó mà bỏ mất đi cơ hội được sống của chính mình.
Sau bao ngày tháng nỗ lực cuối cùng Chris Gardner được nhận vào làm nhân viên chính thức của công ty. Cuộc sống của anh cũng bắt đầu thay đổi đi rất nhiều, mọi thứ bắt đầu tốt đẹp lên. Mọi thứ sẽ được đền đáp xứng đáng nếu bạn kiên trì tới cùng.
Đọc tựa đề của bộ phim tôi thắc mắc tại sao chữ happiness lại viết thành happyness. Tôi sẽ để dành câu trả lời cho năm 45 tuổi. tức 26 năm nữa hy vọng lúc đó tôi sẽ tìm ra câu trả lời.

Published by Vothiletrinh

" không có áp lực không có kim cương"

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started