REVIEW FILM THE INTERN

THE INTERN
The Intern, là một bộ phim kể về Ben một người 70 tuổi đã về hưu, ông ấy mất vợ được hơn 3 năm. Mọi thứ giường như trống trải hơn, ông ấy cảm thấy khá cô đơn. Sáng nào ông cũng đến starbucks như một thói quen để đọc báo, ngắm nhìn nhịp sống hối hả của giới trẻ ở đây. Ông ấy luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó, ông ấy luôn muốn tìm một công việc để khỏa lấp cái khoảng trống đó. Thể rồi một ngày tình cờ ông ấy đi chợ về, thấy có một tờ thông báo tuyên thực tập sinh cao tuổi với thời hạn 6 tuần, ông ấy cầm lấy tờ thông báo. Trong tờ thông báo yêu cầu ông ấy quay video để giới thiệu sơ qua về mình, đã 70 tuổi công nghệ cũng khiến cho những người lớn tuổi khó tiếp thu, vì nó hiện đại khác xa với thòi đại của họ. Thế rồi ông ấy cũng làm được, ông đã gọi nhờ cháu trai của mình hướng dẫn ông ấy. Trong lúc quay video có một câu nói mà ông ấy để lại cho tôi một ấn tượng
“người nhạc sĩ, không nghỉ hưu
Họ dừng lại khi không còn âm nhạc trong họ nữa.”
“tôi vẫn còn âm nhạc trong mình, hoàn toàn tin tưởng điều đó”
Tôi thường thấy người 70 tuổi ở Việt Nam họ sẽ chọn một nơi yên bình để trồng rau nuôi cá, sáng đánh cờ, chiều mát đi câu cá, quay quần với con cháu hưởng thú vui tuổi già. Đó cũng là quy luật, vì họ đã dùng hơn nữa đời người để cố gắng, họ cũng đã mệt mỏi với tranh đấu nơi thương trường, cũng cần phải nghỉ ngơi. Nhưng tôi biết tùy theo tư duy của từng người, có người hướng đến lối sống yên bình sau khi nghỉ hưu. Còn có người muốn được học hỏi, cống hiến hết cả cuộc đời.
Ben, ông ấy tuy đã 70 tuổi nhưng ông ấy sống rất có nếp gấp. Mọi thứ xung quanh ông ấy, đều được sắp xếp một cách quy củ, ông ấy tinh tế, bình tĩnh. Đến một môi trường năng động toàn người trẻ nhưng ông ấy, không mất đi sự tự tin, ông chịu khó học hỏi, giao lưu với tất cả mọi người. Cố gắng làm tốt công việc của mình mỗi ngày, đến ngay cả sếp của mình Jules Ostin cũng phải thay đổi cách nhìn nhận về ông ấy, Jules Ostin là một người phụ nữ khá khó tính, cố ấy lúc nào cũng công việc và công việc, ở cô ấy công ty thời trang mà cô ấy thành lập giống như linh hồn của cô ấy. Cô ấy đi sớm về khuya, nhưng cô ấy cũng là một người phụ nữ luôn cố gắng hết sức để cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình nhỏ của mình. Cô ấy rất yêu chồng, chồng cô ấy cũng từng là một người đàn ông tài giỏi, anh ấy đã lùi lại phía sau để cô ấy phát triển sư nghiệp của mình, là hậu phương vững chắc của cô ấy.
Một người phụ nữ như Jules Ostin, một cô nàng mạnh mẽ, độc lập. có lúc cũng cảm thấy như bị mất phương hướng, mất cân bằng giữa gia đình với công việc. Bên ngoài cô ấy rất mạnh mẽ, nhưng bên trong cô ấy là một người phụ nữ yếu đuối, sợ cô đơn, cô ấy rất sợ mất đi gia đình của mình. Nhưng cuối cùng khi lựa chọn giữa gia đình và sự nghiệp cô ấy chọn sự nghiệp của mình, vì cô ấy biết nếu từ bỏ công ty cũng giống như cô ấy đã đánh mất đi chính mình, công ty mà cô ấy gầy dựng lên là cả một bầu trời tâm huyết của cô ấy.
Nếu một người đàn ông thực sự yêu người phụ nữ của mình, họ sẽ không bắt người phụ nữ phải vì mình mà từ bỏ đi thứ mà cô ấy yêu thích nhất.
Tôi từng thấy rất nhiều cuộc hôn nhân bị đưa đến bờ vực li hôn, họ đổ lỗi là vì người phụ nữ quá chú tâm vào sự nghiệp không vun vén cho gia đình. Nhưng ở thế kỷ trước, người phụ nữ phải chấp nhận số phận lùi lại phía sau để người chồng của mình phát triển sự nghiệp không một lời than vãn. Nhưng phụ nữ của thế kỷ XXI, ngoài kiếm tiền ra họ đâu chỉ lo cho mỗi sự nghiệp của họ, họ còn phải cố gắng lo trọn vẹn trọng trách của một người vợ. Nếu thực sự yêu thương thì sẽ thấu hiểu, tôn trọng lẫn nhau cùng san sẻ với nhau. Lí do chia tay thì nhiều lắm hết yêu, cô ấy có người thứ 3, anh ấy không tôn trọng tôi, không có tiếng nói chung, … tất cả những điều đó cũng chỉ vì một lí do thôi đó là chưa đủ yêu, chưa đủ hiểu nhau.
Đến cuối phim chồng của Jules Ostin đã biết lỗi của mình và đã quay đầu kịp lúc, đó cũng là vì tình yêu của họ đủ lớn, đủ trải qua sóng gió, đủ lớn để vượt qua cám dỗ phút yếu lòng.
Bộ phim nhẹ nhàng, sâu lắng, truyền cảm hứng cho những người mất phương hướng, mất cân bằng trong cuộc sống. Bạn sẽ tồn tại khi bạn không ngừng học tập, tuổi tác không phải là rào cản của việc học tập, nếu bạn muốn thì dù bạn đã 60 tuổi bạn vẫn có thể học hỏi.

“Bạn không bao giờ làm sai khi làm đúng”
MarkTaiwan

Published by Vothiletrinh

" không có áp lực không có kim cương"

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started