Review sách

MONG BẠN TRẢI QUA GIÔNG BÃO QUAY VỀ VẪN LÀ THIẾU NIÊN
Đây là lần thứ hai tôi đọc cuốn sách này, lần đầu tôi đọc nó khi tôi vừa thi xong đại học cái cảm nhận lúc đó khác với bây giờ, lúc đó với tôi nó chỉ là một cuốn sách giống như một cuốn truyện. Còn bây giờ lúc tôi đọc cuốn sách này cái cảm nhận rất khác giữa tôi và cuốn sách giống như hai người bạn quen biết từ lâu nhưng bây giờ mới ngỡ hoa ra lại có nhiều điểm chung như vậy.
“ Mong bạn trải qua giông bão quay về vẫn là thiếu niên” là một cuốn sách kể về câu chuyện lang bạc, những câu chuyện mà Tằng Khải đã trải nghiệm được sau 10 năm ở nơi đất khách quê người trong quá trình du học. Tằng Khải là một người yêu ẩm thực, có thể thấy được tình yêu của tác giả qua cách anh ấy miêu tả chi tiết của từng món ăn
Tằng Khải cũng như bao người cũng từng có mối tình sâu đậm, nhưng sau đó cũng phải chia tay vì cô ấy không thể chờ anh ấy lâu hơn nữa. Anh ấy cũng rất đau buồn, đến lúc anh ấy kết thúc quá trình học tập quay về quê nhà, thì giờ đây mối tình đầu năm xưa của anh ấy đã là vợ của người khác không phải anh ấy. Tôi từng đọc đâu đó
“Người đàn ông khi đang phát triển sự nghiệp là giai đoạn từ 25 tuổi trở đi, nhưng ở gia đoạn này anh ấy thường đánh mất người con gái mà anh ấy yêu nhất. Vì cô ấy ra trường được 1,2 năm là ba mẹ giục cưới, lấy chồng, cô ấy cũng sợ. Có thể chờ được 5 năm 10 năm để anh ấy phát triển sự nghiệp nhưng chỉ sợ chờ đợi không có kết quả, chờ mãi mà anh ấy vẫn chỉ là nhân viên bình thường lương tháng vẫn 10 triệu”. Đó cũng là câu chuyện mà tôi thường thấy không thể trách bất cứ ai cả, tình cảm của thời sinh viên có thể thông cảm cho nhau, vì sinh viên ai cũng như nhau, có thể hy sinh vì nhau. Nhưng sau khi ra trường lúc này không còn được phép mù quáng như trước nữa mà lúc này cần phải suy xét đủ điều, được mất. Đó là cái giá của sự trưởng thành.
Tằng Khải là một người trầm tĩnh, thích sự yên bình, nhẹ nhàng
Người lang bạt không thích làm người lang bạt, vì mưa nơi sứ người sẽ nói cho anh ta biết, ở đây có người ngắm mưa nhưng lại không có nơi chốn anh ta thuộc về. Người lang bạt không thích mưa, bởi sự ẩm ướt, bùn đất và giá rét sẽ cản trở bước tiến của anh ta, khi anh ta muốn tìm một nơi lánh nạn, một chốn bình yên. Nhưng khi một người bắt đầu lưu luyến ánh lửa ấm áp và lồng ngực của người yêu, anh ta không thể đi xa được nữa.”
Nhìn bề ngoài có thể thấy đó là một người hoạt bát, hướng ngoại. Nhưng qua con chữ, đó là những thứ thật nhất, mạch cảm xúc đúng bản chất nhất của một con người. Bởi vì có những áp lực, những nỗi buồn vốn dĩ không thể bày tỏ với người khác, vì ai cũng có những nỗi lòng riêng giấu kín. Nhưng họ ngại nói, ngại thể hiện, để giải tỏa cảm xúc học viết nỗi lòng ra giấy, gửi gắm nỗi lòng qua con chữ. Chỉ có như thế mới thoải mái
Đi càng nhiều, bạn sẽ thấy mình thật nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này. Sau những chuyến đi là những câu chuyện, những bài học, những điều mà chính mình cảm thấy thâm thúy, bất chợt nhận ra, mỗi nhà văn đều có những quan điểm khác nhau, để xây dựng được quan điểm như vậy. Họ là những người rất mạnh mẽ, độc lập, suy nghĩ rất sâu sắc, mỗi một quan điểm của họ khiến người đọc thức tỉnh, đó là giá trị của văn học, nuôi dưỡng được tâm hồn của con người.
“ Đi xa như thế rốt cuộc để làm gì?
Có lẽ vì nhất định phải tìm thấy vùng đất tươi đẹp mà đêm hè sẽ không đổ
Những cơn mưa u oán, sau đó yên ổn sống.
Hoặc gặp được một người ngắm mưa hòa hợp với tâm hồn mình, hâm một bình ánh trăng làm rượu, đối ẩm cho thỏa lòng.”

“ Càng lớn tuổi thứ mà bạn nắm giữ càng ít.”
“ khói lửa nhân gian không thể miêu tả bằng lời, khó tìm thấy ở những nơi sang trọng, chỉ giấu mình ở chốn chợ búa thôn quê”
“ Có bao nhiêu người cả đời vội vã chỉ để kiếm tìm nét chất phát, mộc mạc, nguyên sơ đã bám rễ trong sâu thẳm tâm hồn mình từ thuở thiếu thời lại có bao nhiêu người nhờ những chất phác, mộc mạc nguyên sơ đó lại tìm được dáng vẻ thuần khiết của bản thân mình.”
“Kỳ nghỉ về nước, tôi phát hiện có lúc mẹ nấu nhạt, có lúc lại nấu mặn. Mẹ bình thản nói, vị giác thoái hóa mất rồi. Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên tôi nhận ra bố mẹ sẽ già đi, thời gian tôi ở bên bầu bạn, cùng bố mẹ ăn một bữa cơm, hay đích thân nấu mời bố mẹ đã không còn ăn nhiều nữa. Khi tôi trở về, ổn định cuộc sống, có sự nghiệp thành công, có thể mời bố mẹ ăn sơn hào hải vị, e là bố mẹ đã không còn quan tâm đến những thứ đó nữa.”
“ Món ăn ngon nhất trên đời này là món ăn bất cứ lúc nào, dù bạn đắc ý hay thất ý, thành công hay thất bại, giàu có hay nghèo khổ, chỉ cần bạn trở về, bước vào cửa, nó vĩnh viễn luôn được đặt trên bàn ăn, chờ đợi bạn, chờ đợi thời khắc cả nhà đoàn tụ. Đó chính là món ăn của mẹ.”
“ Đời người thứ thật sự quan trọng không phải là vật chất, không phải hứa hẹn, không phải đợi chờ, không phải những tiền đề phức tạp mà thực tế thử thách chúng ta, đó chẳng qua chỉ là những người thích tự mua dây buộc mình không đủ dũng khí, bán đứng hy vọng quý giá nhất, thời gian đẹp đẽ nhất cho những khó khăn và vấn đề mà họ tưởng tượng ra. Điều thực sự quan trọng đó chính là tìm được người có duyên, đôi bên thấu hiểu nhau, tôn trọng nhau, ủng hộ nhau, nương tựa nhau, chia sẻ, trải nghiệm cùng nhau, bảo vệ trân trọng nhau. Khi bạn thích một món ăn hãy hãy thưởng thức nó. Khi bạn có một nguyện vọng hãy thực hiện nó. Khi bạn thích thú phong cảnh hãy chiêm ngưỡng nó. Khi bạn rất yêu một người hãy ở bên người ấy. Đừng khiến bản thân có bất cứ lý do gì để nuối tiếc! Trong cuộc đời, luôn có những thứ vô cùng đẹp đẽ chỉ có thể gặp mà không thể cầu, vừa hão huyền vừa mong manh, hoặc sẽ trôi qua trong chớp mắt, đừng đợi tới khi mất đi mãi mãi mới biết dùng cả cuộc đời để cảm khái và tiếc nuối.”
“ Tôi nghĩ điều hạnh phúc nhất chính là đến tuổi xế chiều vẫn còn có thể ở bên người thương tấu lên khúc hợp tấu cuối cùng của cuộc đời.”
Đọc xong cuốn sách, là lúc tôi dang phải ở nhà do dịch bệnh, tôi cũng ấp ủ rất nhiều dự định để làm trong dịp này thế nhưng dịch bệnh tôi trở về nhà. Tôi cũng tiếp tục làm những điều mà bản thân đã từng hứa sẽ làm, cũng chạy deadline với bài luận, cuộc thi mà mình đăng kí tham gia. Tôi nhận ra tính cách tôi rất khó ở, tôi thích ở một mình, một mình ở một nơi vắng vẻ bình yên, tự làm hết các công việc, không thích sự can thiệp của bất kì ai, thích khoảng lặng của bản thân. Tạo cho chính mình một cái vòng xoáy của công việc, nâng câp bản thân mình lên mỗi ngày, đó là một ước mơ của tôi.
MỘT NGÀY BÌNH AN
MỘT NGÀY CẢM THẤY ĐÁNG SỐNG.

Published by Vothiletrinh

" không có áp lực không có kim cương"

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started