PHIM HOẠT HÌNH COCO CHỦ ĐỀ GIA ĐÌNH


Chủ đề gia đình luôn gắn liền với mỗi một cá thể trong cuộc sống hằng ngày, một cuộc sống hạnh phúc là cuộc sống cân bằng được giữa sự nghiệp của chính mình với mái ấm của chính mình, khuyết đi một trong hai đều được gắn liền với sự cô đơn, bộ phim CoCo nói về cậu bé Miguel có ước mơ cháy bỏng là được trở thành một nghệ sĩ mang tiếng hát của mình đến tất cả mọi người xung quanh, cậu ấy rất yêu âm nhạc mặc dù là cả đại gia đình cấm đoán, cậu ấy không hiểu vì sao cả gia đình mình lại phản đối kịch kiệt khi mình có ước mơ được chơi nhạc, cho tới một ngày cậu ấy đang định trốn ra quảng trường để biểu diễn tài năng của mình thì khi ra ngoài cửa bà nội cậu ấy đứng ngay trước cửa, cậu ấy chạy vào phòng thờ. Chú chó Dante của cậu cũng chạy theo nhưng vì sợ bà phát hiện ra chú chó ấy, Miguel đã đẩy chủ chó xuống gầm bàn thờ các bài vị của tổ tiên nhà Miguel, bà nội vừa đi thì chú chó Dante chui ra vô tình làm rớt bức ảnh của bà sơ Imelda cùng với bà cố coco của mình, tấm ảnh vỡ ra thì cậu phát hiện bí mật động trời đó là ông sơ của mình cũng là một người nghệ sĩ tài ba. Cậu ấy cầm tấm hình trên tay đối chất với bà nội của mình nhưng bà nội và cả gia đình của cậu ấy vẫn không cho cậu ấy chơi nhạc.
Thế rồi cậu ấy cùng chú cho Dante của mình chạy đến quảng trường, tìm một cây đàn để biểu diễn để chứng mình cho mọi người thấy cậu ấy có thể chơi nhạc, nhưng cậu ấy không tìm được cây đàn nào cả, vì tấm hình bị xé đi gương mặt của ông sơ nên cậu ấy lầm tưởng rằng ông sơ mình là một thiên tài âm nhạc Ernesto Dela Cruz, cậu ấy điên cuồng tìm cây đàn. Lúc gần như mất đi hy vọng cậu đứng nhìn hàng chữ “nắm giữ khoảnh khắc đời mình” trước bức tượng của thiên tài âm nhạc Ernesto Dela Cruz ( người mà cậu ấy nghĩ rằng là ông sơ của mình), cậu ấy như tiếp thêm hy vọng cậu ấy tới căn phòng trưng bày của Ernesto Dela Cruz cậu ấy phá cửa kính rồi nhảy vào căn phòng lấy cây đàn của ông sau đó bị dính lời nguyền, cậu ấy được đưa đến thế giới người chết, một thế giới mà cậu từng được nghe kể nhưng cậu chỉ nghĩ chắc chỉ có trong mơ, cậu gặp bà sơ Imelda những người mà cậu chỉ thấy trong di ảnh ở phòng thờ cậu ấy được gặp tất cả, mọi người tìm cách đưa cậu về nhà qua một lời chúc được gửi vào một cánh hoa, nhưng cậu từ chối nhận lời chúc vì trong lời chúc của bà nhấn mạnh “ không được chơi âm nhạc”. Vì từ chối lời chúc nên hành trình của cậu bắt đầu từ đây….
Diễn biến của câu chuyện có hai cảnh mà tôi rất ấn tượng khi bà sơ Imelda đuổi theo Miguel cất tiếng hát, Miguel quay đầu lại hỏi:
“ cháu tưởng bà ghét âm nhạc”
Imelda trả lời:
“không, ta không ghét nhưng ta rất yêu âm nhạc. Ta đến với ông ta cũng vì ông ta có tình yêu âm nhạc như ta, ta hát ông ấy đàn đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với ta, nhưng từ khi ta có coco thì mọi thứ thay đổi đi rất nhiều, ta có một tình yêu còn hơn tình yêu với sự nghiệp của mình đó là tình cảm của một người mẹ, nhưng còn ông ta. Ông ta khác ta ông ta muốn trở thành một nhạc sĩ nỗi danh thế giới, được cả thế giới biết đến, cuối cùng thì ông ta đã lựa chọn âm nhạc rời bỏ chúng ta”.
Miguel nóí:
“ Bà vẫn không hiểu gì hết”
Tôi nhận ra rằng bản chất người phụ nữ đó là chọn hy sinh, với họ hy sinh là bản năng. Họ cũng từng là những cô gái trẻ có ước mơ cháy bỏng, xinh đẹp. Nhưng sau khi họ làm mẹ họ lại chọn trở thành một người phụ nữ giàu đức hy sinh, khi chọn lựa làm mẹ họ đánh đổi sức khỏe của bản thân sẽ giảm sút, thân hình mảnh mai sẽ đổi thành một bà thím có thân hình chảy sệ, chịu đau đớn. Đó là điều mà tôi nghĩ phụ nữ cần thay đổi, phụ nữ cần mạnh mẽ hơn trong suy nghĩ, ngoài một trái tim ấm thì cũng cần một lí trí. Đó mới đúng là hình ảnh phụ nữ hiện đại, tôi không có ý chê bai sự yếu đuối của phụ nữ truyền thống, tôi biết ơn họ, vì nhờ họ mà thế hệ của tôi có tiếng nói, được công nhận, được bảo vệ, được thấu hiểu nhiều hơn.
Cảnh thứ hai đó là sự lãng quên
Lúc linh hồn của một người bạn Héctor sắp bị tan biến vì không ai nhớ đến, khi mà ở thế giới hiện tại không ai nhớ đến chúng ta thì chúng ta sẽ bị lãng quên. Nó nhắc nhở chính tôi rằng, tôi phải chọn một cuộc sống thật xứng đáng, ý nghĩa. Tạo một dấu ấn riêng cho cuộc đời của chính mình.
Tôi không mê tín, tôi cũng không biết được sau khi mình ra đi mình cũng sẽ như cậu bé Miguel gặp gia đình mình của thế giới bên kia vẫn còn sống một cuộc sống như bình thường ở thế giới bên kia hay sẽ bị tan biết vì bị lãng quên như người bạn của hecstor.
Theo đạo phật thì sẽ có sự luân hồi trả giá, còn theo đạo thiên chúa thì sẽ về với chúa. Tôi cũng không biết mình sau khi chết sẽ như thế nào nhưng một điều mà “sự lãng quên” trong bộ phim dạy cho tôi, đó chính là tôi không được sống một cuộc sống vô vị, tôi phải sống cho xứng đáng, đóng góp cho xã hội, cho sự phát triển của đất nước, tôi sợ lãng quên.

Published by Vothiletrinh

" không có áp lực không có kim cương"

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started